Chúa Cha làm chứng cho tôi (4.4.2019 – Thứ Năm Tuần 4 Mùa Chay)
Lời Chúa:
Ga 5, 31-47
Khi ấy, Chúa Giêsu nói với người Do thái rằng: “Nếu tôi làm
chứng về chính mình, thì lời chứng của tôi không thật. Có Ðấng khác làm chứng
về tôi và tôi biết: lời Người làm chứng về tôi là lời chứng thật. Chính các ông
đã cử người đến gặp ông Gioan, và ông ấy đã làm chứng cho sự thật. Phần tôi,
tôi không cần lời chứng của một phàm nhân, nhưng tôi nói ra những điều này để
các ông được cứu độ. Ông Gioan là ngọn đèn cháy sáng, và các ông đã muốn vui
hưởng ánh sáng của ông trong một thời gian. Nhưng phần tôi, tôi có một lời
chứng lớn hơn lời chứng của ông Gioan: đó là những việc Chúa Cha đã giao cho
tôi để tôi hoàn thành; chính những việc tôi làm đó làm chứng cho tôi rằng Chúa
Cha đã sai tôi. Chúa Cha, Ðấng đã sai tôi, chính Người cũng đã làm chứng cho
tôi. Các ông đã không bao giờ nghe tiếng Người, cũng chẳng bao giờ thấy tôn
nhan Người. Các ông không giữ lời Người ở lại trong lòng bởi vì chính các ông
không tin vào Ðấng Người đã sai đến. Các ông nghiên cứu Kinh Thánh, vì nghĩ
rằng trong đó các ông sẽ tìm được sự sống đời đời. Mà chính Kinh Thánh lại làm
chứng về tôi. Các ông không muốn đến cùng tôi để được sự sống. Tôi không cần
người đời tôn vinh. Nhưng tôi biết: các ông không có lòng yêu mến Thiên Chúa.
Tôi đã đến nhân danh Cha tôi, nhưng các ông không đón nhận. Nếu có ai khác nhân
danh mình mà đến, thì các ông lại đón nhận. Các ông tôn vinh lẫn nhau và không
tìm kiếm vinh quang phát xuất từ Thiên Chúa duy nhất, thì làm sao các ông có
thể tin được? Các ông đừng tưởng là tôi sẽ tố cáo các ông với Chúa Cha. Kẻ tố
cáo các ông chính là Môsê, người mà các ông tin cậy. Vì nếu các ông tin ông
Môsê, thì hẳn các ông cũng tin tôi, bởi lẽ ông ấy đã viết về tôi. Nhưng nếu các
ông không tin các điều ông ấy viết, thì làm sao tin được lời tôi nói?”
Suy niệm:
Để hiểu được bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta cần đọc từ đầu
chương năm.
Đức Giêsu chữa anh bất toại bên hồ
nước gần Đền thờ Giêrusalem (cc. 1-9).
Anh được khỏi và vác chõng đi vào
ngày sabát theo lệnh Đức Giêsu.
Chuyện đó dẫn đến việc người Do thái
chống đối Ngài (c. 16).
Khi nghe Ngài nói: “Cho đến nay, Cha
tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc”
họ tìm cách giết Ngài, vì cho rằng
Ngài mắc tội phạm thượng,
dám gọi Thiên Chúa là Cha và coi
mình ngang hàng với Thiên Chúa (c. 18).
Không chút sợ hãi, Đức Giêsu khẳng
định quyền mình đã nhận được từ Cha:
quyền làm cho kẻ chết sống lại và
quyền phán xét trong ngày sau hết (cc. 19-30).
Dù có quyền, lúc nào Ngài cũng là
Con làm theo ý Cha, Đấng sai Ngài.
Trong bài Tin Mừng này, Đức Giêsu như người bị đứng trước
tòa, bị kết án tử.
Vì không được tự làm chứng cho chính
mình,
nên Ngài phải tìm những lời chứng để
biện hộ cho lời nói, việc làm của Ngài.
Trước hết là lời chứng của Gioan Tẩy
giả (cc. 33-35).
Ông là ngọn đèn làm chứng về ánh
sáng, về Đức Giêsu (Ga 1, 8-9).
Nhưng người ta đã không đón nhận lời
chứng ấy.
Kế đến là những công việc Cha giao
mà Ngài đã hoàn thành (c. 36).
Lẽ ra chúng phải là lời chứng thuyết
phục cho thấy Ngài được Cha sai.
Cuối cùng là lời chứng của Chúa Cha
(cc. 37-40).
Cha làm chứng bằng những lời của Cha
trong Kinh Thánh (c. 39).
Nhưng họ không giữ lời Cha ở lại
trong lòng,
nên chẳng tin, cũng chẳng muốn đến
với Đấng được Cha sai (c. 38. 40).
Những lời chứng trên đây trở nên vô ích
đối với những ai không có lòng yêu
mến Thiên Chúa (c. 42),
không tìm vinh quang Thiên Chúa mà
chỉ tôn vinh lẫn nhau (c.44).
Đức Giêsu đã phải chấp nhận sự từ
khước này
mà Ngài biết cuối cùng sẽ dẫn đến
cái chết.
Làm sao ta có thể ra khỏi những thành kiến để đón lấy sự
thật,
ra khỏi những tư lợi ích kỷ để dám
tin vào tình yêu,
ra khỏi cái tôi chật hẹp để dám sống
cho người khác.
Hãy tin vào Giêsu, Đấng được Cha sai
(c. 38).
Hãy đến với Giêsu để được sống (40).
Cầu
nguyện:
Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện:
Xin
tận diệt, tận diệt trong tim tôi
mọi
biển lận tầm thường.
Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên
để
gánh chịu mọi buồn vui.
Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang
để
đem tình yêu gánh vác việc đời.
Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường
để
chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó,
hay
cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy.
Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai
để
nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày.
Và cho tôi sức mạnh tràn trề
để
âu yếm dâng mình theo ý Người muốn.
R. Tagore
(Đỗ Khánh
Hoan dịch)