Giương cao Con Người lên (9.4.2019 – Thứ Ba Tuần 5 Mùa Chay)
Lời Chúa:
Ga 8, 21-30
Khi ấy, Đức Giêsu nói với những người Biệt phái rằng: “Tôi
ra đi, các ông sẽ tìm tôi, và các ông sẽ mang tội mình mà chết. Nơi tôi đi, các
ông không thể đến được.” Người Do thái mới nói: “Ông ấy sẽ tự tử hay sao mà lại
nói: ‘Nơi tôi đi, các ông không thể đến được’?” Người bảo họ: “Các ông bởi hạ
giới; còn tôi, tôi bởi thượng giới. Các ông thuộc về thế gian này; còn tôi, tôi
không thuộc về thế gian này. Tôi đã nói với các ông là các ông sẽ mang tội lỗi
mình mà chết. Thật vậy, nếu các ông không tin là Tôi Hằng Hữu, các ông sẽ mang
tội lỗi mình mà chết.” Họ liền hỏi Người: “Ông là ai?” Đức Giêsu đáp: “Hoàn
toàn đúng như tôi vừa nói với các ông đó. Tôi còn có nhiều điều phải nói và xét
đoán về các ông. Nhưng Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật; còn tôi, tôi nói lại
cho thế gian những điều tôi đã nghe Người nói.” Họ không hiểu là Đức Giêsu nói
với họ về Chúa Cha. Người bảo họ: “Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy
giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu, và biết tôi không tự mình làm bất cứ điều
gì, nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào, thì tôi nói như vậy. Đấng đã sai tôi vẫn
ở với tôi; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người.”
Khi Đức Giêsu nói thế, thì có nhiều kẻ tin vào Người.
Suy niệm:
“Khi các ông giương cao Con Người lên…” (c. 28).
Đó là cách diễn tả về cái chết của
Đức Giêsu trong Tin Mừng Gioan.
Cái chết trên thập giá đúng là một
sự giương cao nhục nhã, đau đớn.
Đức Giêsu bị treo lên cây gỗ như một
kẻ bị Thiên Chúa nguyền rủa.
Những kẻ giương cao Ngài lên là các
ông, các nhà lãnh đạo Do-thái.
Họ đã giết Đức Giêsu vì nhiều lý do.
Lý do lớn nhất là vì Ngài đã dám
sống trọn vẹn cho Cha và cho con người.
Sống công chính đã khiến Ngài trở
nên nạn nhân cho cái chết bất công.
Cái chết của Đức Giêsu gắn kết Ngài
với muôn triệu cái chết khác
của những người vô tội trong suốt
dòng lịch sử.
Nhưng cái chết của Đức Giêsu còn nằm trong kế hoạch cứu độ
của Thiên Chúa.
Thiên Chúa đã biến cái chết ghê rợn
của Con Ngài thành dấu chỉ của tình yêu.
Nhìn lên thánh giá, chúng ta thấy
tình yêu của Cha tặng trao cho nhân loại.
Cha đã tặng tình yêu lớn nhất là
chính Con Một của mình.
Vì thế có thể nói chính Cha đã
giương cao Con mình trên thánh giá.
“Như ông Môsê đã giương cao con rắn
trong sa mạc,
Con Người cũng sẽ phải được giương
cao như vậy” (Ga 3, 14).
Đức Giêsu được giương cao bởi
chính Thiên Chúa qua cái chết của Ngài.
Như dân Do thái xưa đã nhìn lên con
rắn bằng đồng để được sống,
ai nhìn lên thánh giá và tin vào
tình yêu, người ấy sẽ được cứu độ.
Thập tự giá không còn là dấu hiệu
của cái chết bất lực của một nạn nhân.
Nó đã trở nên thánh giá với sức mạnh
phi thường.
“Phần tôi, một khi được giương cao
lên khỏi mặt đất,
tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12, 32).
Qua việc giương cao này, sức thu hút
mạnh mẽ của thánh giá được bày tỏ.
Cả nhân loại được nâng lên khỏi cái
nặng nề tội lỗi của chính mình.
Đấng chịu đóng đinh vẫn lôi kéo cả
vũ trụ này mãi cho đến tận thế.
Cuối cùng, có thể nói chính Đức Giêsu đã tự giương cao mình
trên thánh giá.
“Mạng sống của tôi, không ai lấy đi
được,
nhưng chính tôi tự ý hy sinh mạng
sống mình” (Ga 10, 18).
Cái chết là kết quả tất yếu của một
cuộc sống dám để Cha chi phối trọn vẹn.
“Tôi không tự mình làm bất cứ điều
gì…
Chúa Cha dạy tôi thế nào thì tôi nói
như vậy…
Tôi luôn luôn làm những điều đẹp ý
Người” (cc. 28-29).
Đức Giêsu đã sống trung tín như một Người Con, người được
Cha sai.
Cha lúc nào cũng ở với Ngài, nên
Ngài không biết đến cô đơn (c. 29).
Mỗi Kitô hữu cũng được giương cao
trên thánh giá riêng của đời mình.
Và khi tôi gắn thánh giá của tôi với
thánh giá của Giêsu,
thánh giá nhỏ bé ấy sẽ có sức kéo
nhiều người lên với Giêsu.
Cầu
nguyện:
Lạy Cha, xin ban cho con điều khó hơn cả,
đó là ơn
nhận ra Thánh giá của Con Cha
trong mọi
nỗi khổ đau của đời con,
và ơn bước
theo Con Cha trên đường Thánh giá,
bao lâu tùy
ý Cha định liệu.
Xin đừng để
con trở nên chua chát
nhưng được
trưởng thành nhờ đón nhận đau khổ
với sự kiên
nhẫn, quảng đại, nhân từ
và lòng khát
khao nóng bỏng
có ngày sẽ
được ở nơi không còn khổ đau.
Ngày đó, Cha
sẽ lau khô mọi giọt lệ
của những
người đã yêu mến Cha,
đã tin vào
tình yêu Cha giữa nỗi thống khổ,
tin vào ánh
sáng của Cha giữa đêm đen.
Nhờ Cha, ước
gì đau khổ của con
nói lên lòng
tin của con
vào những
lời hứa của Cha,
lòng cậy của
con vào tình yêu trung tín của Cha,
và lòng mến
mà con dành cho Cha.
Lạy Cha, xin
cho con yêu Cha hơn yêu bản thân,
và yêu Cha
chỉ vì Cha,
chứ không
mong phần thưởng.
Ước gì Thánh
giá trở nên mẫu gương cho con,
là ánh sáng
cho đêm tăm tối,
nhờ đó con
không còn coi khổ đau
như một tai
họa hay một điều vô lý,
nhưng như
một dấu chỉ cho thấy
con đang
thuộc về Cha mãi mãi.
Karl Rahner