Làm cho chính Ta (11.3.2019 – Thứ Hai Tuần 1 Mùa Chay)
Lời Chúa: Mt 25, 31-46
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi Con Người đến trong vinh
quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai
vinh hiển của Người. Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người
sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê. Người sẽ cho chiên
đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái. Bấy giờ Ðức Vua sẽ phán cùng những người
ở bên phải rằng: “Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc
dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta đói, các ngươi
đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước;
Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom; Ta ngồi
tù, các ngươi đã đến thăm.” Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng: “Lạy
Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có bao
giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc? Có bao
giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến thăm đâu?” Ðể đáp lại,
Ðức Vua sẽ bảo họ rằng: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế
cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho
chính Ta vậy.” Rồi Ðức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng: “Quân bị
nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên
Ác Quỷ và các sứ thần của nó. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta
khát, các ngươi đã không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước;
Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã
chẳng thăm nom.” Bấy giờ những người ấy
cũng sẽ thưa rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc
là khách lạ, hoặc là trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa
đâu?” Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các
ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi
đã không làm cho chính Ta vậy.” Thế là họ sẽ ra đi, bọn này để chịu cực hình
muôn kiếp, còn những người công chính, để hưởng sự sống muôn đời.”
Suy niệm:
Thi hào Tagore trong tập thơ Gitanjali, bài số 50,
có kể chuyện một người ăn xin, tình cờ gặp nhà vua
đi trên cỗ xe.
Anh đầy tràn hy vọng khi cỗ xe dừng lại gần anh, và
nhà vua bước xuống.
Anh cứ nghĩ nhà vua sẽ cho anh thật nhiều, nhưng
ngài lại chìa tay xin anh.
Người hành khất biết lấy gì mà cho, anh chỉ dâng
ngài một hạt lúa nhỏ xíu.
Đến lúc chiều về, khi đổ những thứ trong bị ra, anh
thấy một hạt vàng rất nhỏ.
Anh khóc vì tiếc mình đã không cho ngài tất cả những
gì mình có.
Có khi nào nhà vua giàu có ngửa tay xin một người ăn
mày không?
Hơn nữa, có khi nào Đức Kitô ẩn mình dưới dạng một
người ăn xin không?
Trên chuyến xe lửa đi về vùng
Chị Têrêsa Calcutta đã nhận được một ơn gọi thứ hai,
dù chị đang tu ở dòng Loreto.
“Chính trong chuyến xe lửa đó, tôi đã nghe tiếng gọi
bỏ tất cả
và theo Ngài vào khu ổ chuột – phục vụ Ngài nơi những
người nghèo nhất”.
Chị đã viết như thế, và chị còn giải thích thêm:
“Thiên Chúa gọi tôi để làm giảm cơn khát của Đức
Giêsu
bằng cách phục vụ Ngài nơi người nghèo nhất trong số các người
nghèo.”
Chị Têrêsa được ơn gặp Đức Giêsu Kitô đang đói khát,
đang ở khu ổ chuột.
Chị đã cho Ngài tất cả và chị không bao giờ phải ân
hận về chuyện đó.
Bài Tin Mừng hôm nay hẳn đã chi phối đời của chân
phước Têrêsa Calcutta.
Bài này cũng hợp với Mùa Chay, mùa chia sẻ, mùa làm
việc bác ái.
Hơn nữa bài này vén mở cho ta thấy một lối hiện diện
khác của Đức Giêsu.
Ngài không chỉ hiện diện nơi tấm bánh thánh, nơi tâm
hồn ta, nơi Giáo hội,
mà Ngài còn ở nơi những người đói, khát, khách lạ,
trần truồng, đau yếu, ngồi tù.
Khuôn mặt của Ngài xem ra chẳng có gì cao quý, uy
nghi, sáng láng,
nhưng đầy nét đau khổ, nhục nhằn, phiền muộn.
Đức Giêsu ở đây không phải là người ban phát đầy quyền
năng,
mà là người ăn xin yếu đuối ngửa tay cần ta giúp đỡ.
“Mỗi lần các ngươi làm cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây,
là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (c.
40).
Ngài gọi những người khốn cùng trong xã hội là anh
em nhỏ nhất của Ngài.
Làm cho họ là làm cho chính Ngài, chối từ họ là chối
từ chính Ngài.
Chúng ta sẽ bị xét xử vào ngày tận thế dựa trên tình
yêu.
Hôm nay ta có thể gặp Đức Giêsu ở nhà thương, nhà
tù, nơi trại tị nạn,
nơi gần một tỷ người bị đói trên thế giới, nơi bao
người thiếu nước sạch để dùng.
Hãy kính trọng trao cho Ngài những gì mình đã chắt
chiu.
Cầu nguyện:
Lạy Cha, xin cho con ý thức rằng
tấm bánh để dành của con thuộc về người đói,
chiếc áo nằm trong tủ thuộc về người trần trụi,
tiền bạc con cất giấu thuộc về người thiếu thốn.
Lạy Cha, có bao điều con giữ mà chẳng dùng,
có bao điều con lãng phí
bên cạnh những Ladarô túng
quẫn,
có bao điều con hưởng lợi
dựa trên nỗi đau của người
khác,
có bao điều con định mua sắm
dù chẳng có nhu cầu.
Con hiểu rằng nguồn gốc sự bất công
chẳng ở đâu xa.
Nó nằm ngay nơi sự khép kín
của lòng con.
Con phải chịu trách nhiệm
về cảnh nghèo trong xã hội.
Lạy Cha chí nhân,
vũ trụ, trái đất và tất cả
tài nguyên của nó
là quà tặng Cha cho mọi người
có quyền hưởng.
Cha để cho có sự chênh lệch, thiếu hụt,
vì Cha muốn chúng con san sẻ
cho nhau.
Thế giới còn nhiều người đói
nghèo
là vì chúng con giữ quá điều
cần giữ.
Xin dạy chúng con biết cách đầu tư làm giàu,
nhờ sống chia sẻ yêu thương.
Amen.
Lm. Antôn Nguyễn
Cao Siêu, S.J.