Yêu kẻ thù (16.3.2019 – Thứ Bảy Tuần 1 Mùa Chay)
Lời Chúa: Mt 5, 43-48
Khi ấy, Chúa
Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Hãy yêu đồng loại
và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho
những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh
em, Ðấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu
cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất
chính. Vì nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì anh em nào có công chi?
Ngay cả những người thu thuế cũng chẳng làm như thế sao? Nếu anh em chỉ chào
hỏi anh em mình thôi, thì anh em có làm gì lạ thường đâu? Ngay cả người ngoại
cũng chẳng làm như thế sao? Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên
trời là Ðấng hoàn thiện.”
Suy niệm:
“Tại sao anh lại bắn tôi khi cả hai
chúng ta đều tin
vào sự hiện hữu
của một Thiên Chúa duy nhất.”
Đó là một câu
trong lá thư Đức Thánh Cha Gioan Phaolô định gửi
cho anh Ali
Agca, người đã ám sát ngài vào ngày 13-5-1981 tại Rôma.
Nhưng ngài đã
đích thân thăm anh trong tù năm 1983, và đã tha thứ cho anh.
Vào Đại Năm
Thánh 2000, ngài đã xin Tổng Thống Ý cho anh được ân xá.
Điều đáng nói
là anh đã chẳng bao giờ công khai xin ngài tha lỗi.
“Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù”
(c.43).
Thật ra Luật
Môsê không dạy ghét kẻ thù,
nhưng ghét kẻ
thù của Thiên Chúa là chuyện có trong các thánh vịnh.
“Lạy Chúa kẻ
ghét Ngài làm sao con không ghét?...
Con ghét chúng,
ghét cay ghét đắng,
chúng trở thành
thù địch của chính con” (Tv 139, 21-22).
Đức Giêsu dạy các môn đệ yêu kẻ thù (c.
44),
Nhưng vào sau
năm 70, kẻ thù của các môn đệ là ai?
Là quân xâm
lược Rôma, là thế giới dân ngoại đang bắt đạo (Mt 10, 22).
Là những người
đồng hương thuộc hội đường đang ngược đãi các Kitô hữu.
Là những ai
không phải là anh em, nghĩa là những ai không tin Đức Giêsu.
Đức Giêsu mời
ta vượt qua khuynh hướng tự nhiên là chỉ yêu kẻ yêu mình.
Tình yêu Kitô
vươn đến cả những kẻ ghét và làm hại mình nữa.
Hãy yêu kẻ thù, nhưng yêu lại không
phải là một tình cảm tự nhiên.
Yêu là một thái
độ của lòng nhân được diễn tả bằng những hành động cụ thể.
Yêu là cầu
nguyện cho kẻ bách hại, là chào hỏi và chúc bình an cho họ.
“Tôi luôn cầu
nguyện cho người anh em đã bắn vào tôi”,
Đức Gioan
Phaolô II đã tuyên bố như thế sau khi hồi phục.
Yêu kẻ thù làm chúng ta được ơn trở nên
con cái Cha trên trời (c. 45),
trở nên giống
Cha là Đấng ban mặt trời và mưa cho kẻ bất chính.
Trở nên con cái
Cha là tiến trình dài một đời,
xuyên qua những
hành vi yêu thương vượt trên tự nhiên.
Cha yêu mọi
người chẳng trừ ai bằng một tình yêu vô điều kiện.
Chúng ta được
mời gọi trở nên hoàn thiện như Cha
nhờ yêu kẻ thù
như Cha đã yêu họ (c. 48).
Kẻ thù cũng là
anh em tôi, vì họ cũng là con được Cha yêu như tôi.
Chúng ta nên nghĩ đến những kẻ thù của
mình, ở rất gần mình,
những người
mình không muốn chào hỏi hay nhìn mặt, chỉ muốn nguyền rủa.
Tôi sẽ làm gì
để bày tỏ tình yêu tha thứ đối với họ trong Mùa Chay này?
Cầu nguyện:
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,
có những ngày
đón nhận những người khác
là điều vượt quá sức con,
vì con kiêu hãnh, tự hào và yếu đuối.
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,
có những ngày
con không thể nào kính trọng kẻ khác được,
vì ý kiến, vì màu da, vì cái nhìn của người ấy.
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con
có những ngày
mà yêu mến người khác
làm cho tim con đau nhói,
vì nỗi sợ hãi, nỗi khổ đau
và những giới hạn của bản thân con.
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con
trong những ngày khó khăn đó,
xin hãy nhắc cho con nhớ rằng
tất cả chúng con đều là con cái Chúa
và đừng để con quên lời Chúa nói :
“Điều gì chúng con làm cho người bé
nhỏ nhất
là làm cho chính Ta.”
(Trích trong PRIER)
Lm. Antôn Nguyễn
Cao Siêu, S.J.