Chớ làm cớ vấp ngã (12.11.2018 – Thứ Hai Tuần 32 TN)
Lời Chúa: Lc 17, 1-6
Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Không thể không
có những cớ làm cho người ta vấp ngã; nhưng khốn cho kẻ làm cớ cho người ta vấp
ngã! Thà buộc cối đá lớn vào cổ nó và xô nó xuống biển còn lợi cho nó hơn là để
nó làm cớ cho một trong những kẻ bé nhỏ này vấp ngã. Anh em hãy đề phòng!”
“Nếu người anh em của anh xúc phạm đến anh, thì hãy khiển
trách nó; nếu nó hối hận, thì hãy tha cho nó. Dù có xúc phạm đến anh một ngày đến
bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói với anh: ‘Tôi hối hận’, thì anh cũng phải tha
cho nó.”
Các tông đồ thưa với Chúa Giêsu rằng: “Thưa Thầy, xin thêm
lòng tin cho chúng con.” Chúa đáp: “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải,
thì dù anh em có bảo cây dâu này: ‘Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc’,
nó cũng sẽ vâng lời anh em.”
Suy niệm:
Thỉnh thoảng báo
chí lại nói đến một chuyện không hay nào
đó
bị coi là gây sốc hay
phản cảm.
Có những chuyện tồi tệ
hơn được gọi là xì-căng-đan.
Xì-căng-đan gốc là một
từ Hy Lạp dùng trong Tân Ước (scandalon)
để chỉ một viên đá làm
người ta vấp ngã (Rm 11, 9),
hay một duyên cớ khiến người ta phạm tội (Mt 13, 41).
Trong Giáo Hội đôi khi
cũng có những xì-căng-đan.
Nơi bài Tin Mừng hôm
nay, Đức Giêsu nhắc chúng ta hãy đề phòng
về những xì-căng-đan
trong chính cộng đoàn tín hữu.
Ngài nhìn nhận rằng
không thể nào tránh được những xì-căng-đan (c. 1).
Nhưng Ngài lại rất nặng
lời với người nào gây ra cớ vấp phạm đó.
Cột cối đá lớn vào cổ
anh ta và xô xuống biển cho chết đi
thì tốt cho anh ấy hơn
là để anh ấy làm cớ phạm tội
cho một trong những kẻ bé nhỏ này (c. 2).
Những kẻ bé nhỏ ở đây là những người môn đệ của Chúa.
Rõ ràng Đức Giêsu quý
tâm hồn trong sạch của con người.
Tuy hiền lành, nhưng
Ngài lại tỏ ra không khoan nhượng
với những kẻ làm gương
xấu khiến người khác phạm tội.
Ngài muốn bảo vệ những kẻ yếu đuối, đơn sơ, thiếu bản lãnh.
Ngài không muốn những
Kitô hữu khác lợi dụng, lôi kéo họ,
khiến họ mất đức tin, mất niềm hy vọng và mất lòng yêu mến.
Trong bài diễn từ cuối cho các kỳ mục của Êphêsô ở Mi-lê-tô,
thánh Phaolô đã khuyên
các ông nên coi chừng sói dữ vào đàn chiên,
“giảng dạy những điều
sai lạc, lôi cuốn các môn đệ đi theo” (Cv 20,30).
Làm cớ cho người khác
phạm tội
là một tội chúng ta ít
để ý và ít xưng thú.
Chúng ta cho mình có
quyền tự do nói và làm điều mình thấy là đúng.
Nhưng khi làm như vậy,
chúng ta lại không để ý
đến những thương tổn
có thể gây ra nơi lương tâm
của những người anh em
yếu đuối trong cộng đoàn,
cũng như đến chuyện làm
cớ cho anh em mình sa ngã (1 Cr 8, 11.13).
Thánh Phaolô nhấn mạnh:
phạm đến anh em là phạm đến Đức Kitô.
Không thể vì tự do của tôi mà làm mất một người anh em
đã được Đức Kitô chết
cho (1 Cr 8, 11).
Trong cuộc sống nối mạng
toàn cầu hiện nay,
cái tốt và cái xấu được loan đi xa với tốc độ chớp nhoáng.
Một biến cố mới xảy ra
ở đây, lập tức cả thế giới đều biết.
Nhưng cái xấu xem ra hấp
dẫn hơn, mạnh mẽ hơn, dễ bắt chước hơn,
khiến con người hôm
nay, đặc biệt là giới trẻ, bị ảnh hưởng nặng nề.
Làm thế nào để những
gương tốt được nhân lên khắp đó đây?
Làm thế nào để Giáo Hội
bớt đi những viên đá làm người ta vấp ngã?
Mong có ngày một giáo
dân bình thường cũng biết nhận định đúng sai
khi tiếp thu đủ thứ thông tin từ mọi nguồn.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa,
việc tông đồ của con phải là việc tông đồ diễn tả lòng tốt.
để khi thấy con, người ta phải nói:
“vì anh này tốt quá, nên đạo của anh phải là đạo tốt”.
Và nếu có ai hỏi con tại sao con lại hiền lành và tốt
như thế,
con sẽ trả lời vì con là tôi tớ của một Đấng tốt hơn con nhiều.
“Chớ chi bạn biết được Chủ Giêsu của tôi tốt biết bao!”
Con muốn sống thật tốt để người ta có thể nói:
“Nếu tôi tớ mà tốt như
vậy, thì Chủ sẽ tốt đến thế nào!”
(Chân phước Charles
Foucauld)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu,S.J.