Đức Giêsu khóc (22.11.2018 – Thứ Năm Tuần 33 TN)
Lời Chúa: Lc 19, 41-44
Khi đến gần Giêrusalem và trông thấy
thành, Ðức Giêsu khóc thương mà nói: “Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra
những gì đem lại bình an cho ngươi! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt
ngươi không thấy được. Thật vậy, sẽ tới những ngày quân thù đắp luỹ chung
quanh, bao vây và công hãm ngươi tư bề. Chúng sẽ đè bẹp ngươi và con cái đang ở
giữa ngươi, và sẽ không để hòn đá nào trên hòn đá nào, vì ngươi đã không nhận
biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm.”
Suy niệm:
Người ta có thể khóc vì nhiều lý do.
Khóc vì buồn thương, khóc vì tình yêu
của mình bị từ chối.
Khóc vì tiếc nuối một điều tốt đẹp bị
hủy hoại.
Một người đàn ông khóc là chuyện không
thường xảy ra.
Chính vì thế chúng ta ngỡ ngàng khi thấy
Đức Giêsu khóc.
Con Thiên Chúa nhập thể biết đến nỗi
đau của phận người.
Giọt nước mắt của Ngài cho thấy Ngài
thật sự có một trái tim.
Đức Giêsu khóc khi đến gần và trông thấy
thành phố Giêrusalem.
Trong thành Giêrusalem có ngôi Đền thờ
lộng lẫy (Lc 21, 5).
Đền thờ ấy là Đền thờ thứ hai được xây
sau khi dân lưu đày trở về.
Còn Đền thờ thứ nhất do Salômôn xây,
đã bị quân Babylon phá hủy.
Vua Hêrôđê Cả đã trùng tu và nới rộng
Đền thờ thứ hai này.
Công việc sửa sang kéo dài từ năm 20
trước công nguyên,
đến năm 64 sau công nguyên mới hoàn tất.
Vào thời gian này, người Do Thái nổi dậy
chống lại quân Rôma.
Vào lễ Vượt qua năm 70, thành phố bị
vây hãm (c. 43).
Đền thờ bị thiêu hủy sau tám mươi tư
năm tu sửa.
Đây là một bi kịch lớn mà Đức Giêsu đã
linh cảm với nỗi đớn đau.
Bài Tin Mừng hôm nay
nằm ngay sau biến cố Đức Giêsu lên
Giêrusalem lần cuối (Lc 19, 28).
Ngài biết đây là lần cuối, nên giữa bầu
khí tung hô của dân chúng,
Đức Giêsu lại rơi vào nỗi đau buồn,
xót xa.
Ngài sẽ là vị ngôn sứ phải chết ở
trong thành này (Lc 13, 33).
Như mọi người Do Thái khác, Đức Giêsu
quý thành phố và Đền thờ.
Thành phố Giêrusalem là thủ đô của đất
nước.
Đền thờ là nơi mỗi năm Ngài lên đó dự
các lễ lớn đôi ba lần.
Đây là nhà Cha của Ngài, là nhà cầu
nguyện (Lc 2, 49; 19, 46).
Nhưng mọi điều tốt đẹp Ngài đang thấy,
có ngày sẽ đổ vỡ tan hoang.
“Không để hòn đá nào trên hòn đá nào”
(c. 44).
Thiên Chúa là Đấng đã đi thăm Dân
Israel (Lc 1, 68; 7, 16; 19, 44).
Ngài thăm Dân Ngài qua Người Con là Đức
Giêsu (Lc 1, 78).
Ngài đến thăm để đem ơn cứu độ, đem lại
bình an (c. 42).
Hôm nay Thiên Chúa vẫn tiếp tục đi
thăm nhân loại.
Ngài vẫn sai Con của Ngài đến với
chúng ta để ban ơn bình an.
Nhưng con người hôm nay có thể khép
lòng, và để lỡ cơ hội quý báu.
“Ngài đã đến nhà mình, nhưng người nhà
chẳng chịu đón nhận” (Ga 1, 11).
Làm sao mỗi Kitô hữu nhận ra thời điểm
Ngài đến thăm mình? (c. 44).
Thế giới Tây phương hôm nay đang có
khuynh hướng loại trừ Thiên Chúa.
Họ nhân danh tự do tôn giáo để loại trừ
tôn giáo ra khỏi đời sống xã hội.
Nhưng không có Trời thì ai ở được với
ai.
Nhân loại bị kéo vào những cuộc chiến
tranh, thù hận không lối thoát.
Hãy để Thiên Chúa đi vào đời bạn và
chi phối những chọn lựa của bạn.
Chỉ trong Thiên Chúa mọi sự mới có nền
tảng vững bền.
Nếu không, như Giêrusalem, chúng ta chỉ
còn là những bức tường than khóc.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa,
Chúa đã muốn trở nên con của loài người,
con của trái đất, con của một dân tộc.
Chúa vẫn yêu mến dân tộc của Chúa
dù họ từ khước Tin Mừng
và đóng đinh Chúa vào thập giá.
Xin cho chúng con biết yêu mến quê
hương,
một quê hương còn nghèo nàn lạc hậu
sau những năm dài chiến tranh,
một quê hương đang mở ra trước thế giới
nhưng lại muốn giữ gìn bản sắc dân tộc
và bảo vệ nền đạo lý của cha ông.
Xin cho chúng con đừng nhắm mắt ngủ
yên
trong sự an toàn và tiện nghi vật chất,
nhưng biết trăn trở trước nỗi khổ đau,
và làm một điều gì đó thật cụ thể
cho những đồng bào quanh chúng con.
Ước gì chúng con biết phục vụ đất nước
bằng khối óc, quả tim và đôi tay.
Và ước gì chúng con biết khiêm tốn
cộng tác với muôn người thiện chí.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J