Chương 8 => Sách Công Vụ Tông Ðồ | Kinh Thánh Tân Ước (Bản dịch Việt ngữ của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ)



 

(1) Phần ông Saolô, ông tán thành việc giết ông Têphanô.

Hồi ấy, Hội Thánh tại Giêrusalem trải qua một cơn bắt bớ dữ dội. Ngoài các Tông Ðồ ra, mọi người đều phải phải tản mác về các vùng quê miền Giuđê và Samari.

(2) Có mấy người sùng đạo chôn cất ông Têphanô và khóc thương ông thảm thiết.

(3) Còn ông Saolô thì cứ phá hoại Hội Thánh: ông đến từng nhà, lôi cả đàn ông lẫn đàn bà đi tống ngục.

Ông Phi-líp-phê đến Sa-ma-ri

(4) Vậy những người phải tản mác này đi khắp nơi loan báo lời Chúa.

(5) Ông Philípphê xuống một thành miền Samari và rao giảng Ðức Kitô cho dân cư ở đó. (6) Ðám đông một lòng chú ý đến những điều ông Philípphê giảng, bởi được nghe đồn và được chứng kiến những dấu lạ ông làm. (7) Thật vậy, các thần ô uế vừa kêu lớn tiếng vừa xuất khỏi nhiều người trong số những kẻ bị chúng ám. Nhiều người tê bại và tàn tật được chữa lành. (8) Trong thành, người ta rất vui mừng.

Thầy phù thuỷ Si-mon

(9) Trong thành ấy, có một người tên là Simon, vốn dùng phù phép làm cho dân Samari kinh ngạc. Ông ta xưng mình là một nhân vật quan trọng, (10) và mọi người từ nhỏ đến lớn đều chú ý đến ông. Họ nói: "Ông này là Quyền năng của Thiên Chúa, Quyền năng được gọi là 'Vĩ đại'". (11) Họ chú ý đến ông, vì từ khá lâu ông đã dùng phù phép làm cho họ kinh ngạc. (12) Nhưng khi họ tin lời ông Philíphê loan báo Tin Mừng về Nước Thiên Chúa và về danh Ðức Giêsu Kitô, thì họ đã chịu phép rửa, có cả đàn ông lẫn đàn bà. (13) Cả ông simon nữa cũng đã tin theo, và sau khi chịu phép rửa, ông cứ theo sát ông Philípphê, và kinh ngạc vì được thấy các dấu lạ và các phép mầu vĩ đại xảy ra.

(14) Các Tông Ðồ ở Giêrusalem nghe biết dân miền Samari đã đón nhận lời Thiên Chúa, thì cử ông Phêrô và ông Gioan đến với họ. (15) Khi đến nơi, hai ông cầu nguyện cho họ, để họ nhận được Thánh thần. (16) Vì Thánh Thần chưa ngự xuống một ai trong nhóm họ: họ mới chỉ chịu phép rửa nhân danh Chúa Giêsu. (17) Bấy giờ hai ông đặt tay trên họ, và họ nhận được Thánh Thần.

(18) Ông Simon thấy khi các Tông Ðồ đặt tay, thì Thánh Thần được ban xuống, nên ông đem tiền đến biếu các ông (19) và nói: "Xin cũng ban quyền ấy cho tôi nữa, để tôi đặt tay cho ai thì người ấy nhận được Thánh Thần". (20) Nhưng ông Phêrô đáp: "Tiền bạc của anh tiêu tan luôn với anh cho rồi, vì anh tưởng có thể lấy tiền mà mua ân huệ của Thiên Chúa! (21) Chẳng có phần chia cho anh, cũng chẳng có phần thừa kế trong việc này đâu, vì lòng anh không ngay thẳng trước mặt Thiên Chúa. (22) Vậy anh hãy sám hối về việc xấu ấy của anh, và cầu xin Chúa, may ra Người sẽ tha cho anh tội đã nghĩ như thế trong lòng. (23) Thật vậy, tôi thấy anh đang ứ đầy mật đắng và đang bị tội ác trói buộc". (24) Ông Simon thưa: "Xin hai ông cầu cùng Chúa cho tôi, để không điều nào trong những điều các ông đã nói giáng xuống trên tôi".

(25) Sau khi đã long trọng làm chứng và nói lời Chúa, hai Tông Ðồ trở về Giêrusalem và loan Tin Mừng cho nhiều làng miền Samari.

Ông Phi-líp-phê làm phép rửa cho một viên thái giám

(26) Thiên sứ của chúa nói với ông Philípphê: "Ðứng lên, đi về hướng nam, theo con đường từ Giêrusalem xuống Átda; con đường này vắng". (27) Ông đứng lên đi. Và kìa một viên thái giám người Êthióp. Làm quan lớn trong triều của bà Canđakê, nữ hoàng nước Êthióp. Ông này làm tổng quản kho bạc của bà. Ông đã lên Giêrusalem hành hương (28) và bấy giờ đang trên đường về. Ông ngồi trên xe của ông, đang đọc sách ngôn sứ Isaia. (29) Thần Khí nói với ông Philípphê: "Tiến lên, đuổi kịp xe đó". (30) Ông hỏi: "Ngài có hiểu điều ngài đọc không?" (31) Ông quan đáp: "Mà làm sao tôi hiểu được, nếu không có người dẫn giải?" Rồi ông mời ông Philípphê lên ngồi với mình. (32) Ðoạn Kinh Thánh ông đang đọc là đoạn này:

Như chiên bị đem đi làm thịt,

như cừu câm nín trước mặt kẻ xén lông,

Người chẳng hề mở miệng.

(33) Bởi Người bị hạ xuống,

nên quyền lợi của Người đã bị tước đi,

dòng dõi Người, ai sẽ kể lại,

vì mạng sống của Người

đã bị lấy di khỏi mặt đất.

(34) Viên thái giám ngỏ lời với ông Philípphê: "Xin ông cho biết: vị ngôn sứ nói thế về ai? Về chính mình hay về một ai khác?" (35) Ông Philípphê lên tiếng, và khởi từ đoạn Kinh Thánh ấy mà loan báo Tin Mừng Ðức Giêsu cho ông.

(36) Dọc đường, các ông tới một chỗ có nước, viên thái giám mới nói: "Sẵn nước đây, có gì ngăn trở tôi chịu phép rửa không? (37) Ông Philíphê đáp: "Nếu ngài tin hết lòng, thì được". Viên thái giám thưa: "Tôi tin Ðức Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa". (38) Ông truyền dừng xe lại. Ông Philípphê và viên thái giám, cả hai cũng xuống chỗ có nước, và ông Philípphê làm phép rửa cho ông quan. (39) Khi hai ông lên khỏi nước, Thần Khí Chúa đem ông Philípphê đi mất, và viên thái giám không còn thấy ông nữa. Nhưng ông tiếp tục cuộc hành trình, lòng đầy hoan hỷ. (40) Còn ông Philipphê thì người ta gặp thấy ở Áđót. Ông loan báo Tin Mừng cho mọi thành thị ông đi qua, cho tới khi đến Xêdarê.