Có lời Thiên Chúa phán (09.12.2018 – Chúa nhật 2 Mùa Vọng, Năm C)


Lời Chúa: Lc 3, 1-6

 

Năm thứ mười lăm dưới triều hoàng đế Tibêriô, thời Phongxiô Philatô làm tổng trấn miền Giuđê, Hêrôđê làm tiểu vương miền Galilê, người em là Philípphê làm tiểu vương miền Iturê và Trakhonít, Lyxania làm tiểu vương miền Abilên, Khanna và Caipha làm thượng tế, có lời Thiên Chúa phán cùng con ông Dacaria là ông Gioan trong hoang địa. Ông liền đi khắp vùng ven sông Giođan, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội, như có lời chép trong sách sứ Isaia rằng:

“Có tiếng người hô trong hoang địa:

hãy dọn sẵn con đường của Ðức Chúa,

sửa lối cho thẳng để Người đi.

Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy,

mọi núi đồi, phải bạt cho thấp,

khúc quanh co, phải uốn cho ngay,

đường lồi lõm, phải san cho phẳng.

Rồi hết mọi người phàm sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa.”

 

Suy niệm:

 

Mỗi lần mùa Vọng đến, ta lại gặp Gioan.

Một cuộc sinh ra kỳ lạ, một lối sống khác thường.

Hoang địa là nơi vắng người, trơ trụi, thiếu sự sống.

Nhưng chính ở đó mà Gioan đã lớn lên và trưởng thành,

trong sự gặp gỡ thâm trầm với Thiên Chúa.

Càng lúc ông càng ý thức về sứ mạng của mình,

nhưng ông đã kiên nhẫn chờ đợi nhiều năm tháng,

cho đến ngày ông nghe thấy Thiên Chúa ngỏ lời với ông.

Lời của Ngài đưa ông ra khỏi hoang địa

để đến với mọi vùng ven sông Giođan mà gặp con người.

Lời Chúa ông nghe trở thành Lời Chúa ông công bố.

Tiếng Chúa gọi ông trở thành tiếng ông mời gọi mọi người.

 

Gioan là vị ngôn sứ cho dân tộc ông

sau gần năm thế kỷ vắng bóng ngôn sứ.

Ông sống trong dòng lịch sử của đạo lẫn đời:

một hoàng đế Tibêriô, hai thượng tế Khanna và Caipha,

một Philatô tham lam, tàn bạo, tổng trấn vùng Giuđê,

một Hêrôđê, tiểu vương vùng Galilê, kẻ sẽ giết ông sau này.

Gioan đón nhận toàn bộ dòng lịch sử ấy.

Lịch sử dân tộc là nơi diễn ra lịch sử cứu độ.

Gioan biết mình là Tiền Hô cho Ðấng Cứu Thế,

và ông cố làm tròn sứ mạng của mình trước lịch sử.

 

Gioan mời dân chúng sám hối.

Không thể tiếp tục sống như xưa nữa.

Ðã đến lúc phải đổi đời, đổi lối nhìn, đổi lối nghĩ.

Ông kêu gọi cả nước hãy sửa sang đường sá,

để đón lấy Vua Mêsia, đấng ông không dám cởi dây giày.

Ðường quan trọng là đường vào cõi lòng.

Có bao lối nghĩ quanh co, bao tính toán lệch lạc.

Có những lũng sâu tăm tối, thiếu vắng ánh sáng tình yêu.

Có những núi đồi ngạo nghễ của tự kiêu, tự mãn.

Có những chỗ mấp mô, lồi lõm giữa người với người.

Phải sửa cho thẳng, lấp cho đầy, uốn cho ngay.

Phải san cho phẳng, bạt cho thấp...

 

Sám hối là dọn con đường của lòng mình

và mời mọi người cùng dọn các con đường thành đại lộ.

Ðiều đó chẳng dễ dàng chút nào, và thường gây đau đớn.

Vấn đề không phải chỉ là đi xưng tội qua loa,

nhưng là dẹp bỏ những chướng ngại trong tâm hồn,

để Chúa có thể dễ dàng đến và ở lại.

Gioan đã là ngôn sứ chuẩn bị cho Chúa đến lần đầu.

 

Chúng ta phải là ngôn sứ chuẩn bị cho Ngài đến lần cuối.

Làm ngôn sứ cho dân tộc mình, cho thời đại mình:

đó là ơn gọi của mọi Kitô hữu chẳng trừ ai.

Cần cất tiếng hô bằng lời nói và bằng cuộc sống.

Ơn cứu độ đã đến từ hai mươi thế kỷ nay,

nhưng vẫn thiếu những con đường phẳng phiu, ngay thẳng,

để Thiên Chúa có thể đến gặp con người.

Xin Thánh Thần giúp chúng ta xây dựng những con đường mới

trên những nẻo đường quen thuộc của nhân loại.

 

Cầu nguyện:

 

Lạy Chúa Giêsu,

sám hối không phải là điều dễ dàng,

bởi lẽ chúng con không đủ khiêm tốn

để nhận mình lầm lỗi.

Chúng con ngỡ ngàng

khi thấy Chúa là Ðấng vô tội

mà lại đứng chung với các tội nhân,

chờ Gioan ban phép Rửa.

Chúa đã muốn nên bạn đồng hành

với phận người mỏng dòn yếu đuối chúng con;

 

xin cho chúng con biết thường xuyên điều chỉnh

lối nghĩ và lối sống của mình,

tỉnh táo để khỏi rơi vào ảo tưởng,

thành thật để khỏi tự dối mình.

Ước gì Chúa ban cho chúng con ơn hoán cải,

dám đi đến những hành động cụ thể,

và chấp nhận những cắt tỉa đớn đau.

Nhưng xin đừng quên ban cho chúng con

niềm vui của Giakêu,

hạnh phúc vì được tự do và được yêu mến.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.